Việt Nam. Bình thường Lu cũng không thích ăn đồ Mỹ rồi, chỉ thích xơi ốc bu, nộm, cà pháo nắm tôm, rau muống, đậu rán...nhắc tới lại thấy thèm. Chiều nay Lu thấy nhơ nhớ nên xơi hủ tiếu "bà Năm Sa Đéc". Cái tên nhắc nhở đến vùng quê niềm Nam héng.
Mỗi lần đến nhà hàng này là Lu gọi bình trà sen nhâm nhi, trà ở đây ngon. Cái bình xinh xinh nhưng nó không đi cùng với cái tách. Cứ giống như con lai nửa Nhật nửa Việt. Chủ nhà hàng
khoe vừa mới remodel lại cửa tiệm, khoe cả mí tấm tranh treo trên tường.
Phải thành khẩn mừ công nhận rằng ku thiết kế nội thất nào đấy mần cho nhà hàng đệp lên, và trông ấm cúng hơn. Nhưng nó không mang vẻ Việt Nam mà giống như một nhà hàng Nhật.
Người chủ hãnh diện nói với Lu những bức ceramic trên tường là tậu từ Hà Nội. Ông ta còn khoe cả một cơ đội tranh chép của Bùi Xuân Phái.
Thời gian sau này các nhà hàng Việt tại San Jose có khuynh hướng treo và trang trí theo nét cổ kính Việt Nam. Một í tưởng cũng hay hay, nhưng họ thiết kế theo dạng ở trên mặc áo veston, ở dưới lại chơi quần tà lỏn chả ra làm sao cả. Dân mình tính xuề xòa sao cũng được, miễn có tí hơi hướm quí tộc ngang hông vào là OK.
Lu nhớ những lần đi field trip trong trường, cô giáo hướng dẫn đến những nhà hàng và khách sạn của tụi Mỹ để tham khảo, thú thật là rất đáng nể. Thiết kế nội thất của Mỹ chú ý đến từng chi tiết nhỏ. Khi design theo một phong cách nào, thì cả nhà hàng từ hoa văn, đèn, thảm, và cái ly cái tách đều phải thuộc về xì-tai đó. Không có chuyện màu sắc, phong cách chửi lộn nhau như người Việt mình hay áp đặt lên đồ vật.
Con công không biết gì cả!
hủ tiếu "bà Năm Sa Đéc" (chỉ có cái tô này là original, thuần Việt không bị lai căng)



No comments:
Post a Comment