Tuesday, March 30, 2010

KALUA PIG

Cả nhà ơiiii...Hôm nay Lu hơi bị rảnh, Lu sẽ bắt đầu kể chuyện thổ dân da đỏ nha. Lần trước, cả nhà đã học làm bánh mì coconut rồi, bây giờ Lu kể đến món ăn truyền thống Kalua Pig trong những đêm lễ hội của người Hawaii.

Kalua ((kà-lú-à) là thịt heo ướp muối được bỏ vào trong một cái lưới to đem ủ dưới lòng đất. Những cái lò nướng này được gọi là imu. Imu có kích thước : 6' by 4' by 3'.

Heo Kalua sau khi tẩm muối sẽ được chôn dưới lò đất. Thổ dân đem đá nham thạch nóng ở núi lửa phủ chung quanh thịt, lá chuối tươi được phủ lên tạo mùi thơm. Sau đó, thịt được ủ kín bằng vải bố dầy cùng với đất. Sau một ngày đun bằng độ nóng của đá nham thạch thì thịt sẽ mềm và chín rục, khi đó người da đỏ moi nó lên đánh chén.

Lu đã ăn thử thấy cũng hơi bị ngon. Sớ thịt chín ngọt, không mỡ, da ăn dai dai giòn giòn. Trong thịt có kèm mùi khói, mùi lá cây, mùi vị nguyên chất không kèm gia vị, nói chung là mùi của núi rừng thiên nhiên.

Nhiều công ti Mỹ đã cố gắng nhái cách nấu này của thổ dân Hawaii, nhưng họ đã thất bại vì phương pháp nấu hiện đại vẫn không cho ra được mùi vị đặc biệt của Kalua nướng bằng đá nham thạch.

Cả nhà có thấy thèng ku da đỏ ôm cái sọ heo tay ra dấu hai ngón không? Khi thấy họ dơ ngón tay như thế lắc lắc thì cả nhà nhớ cũng làm theo nha. Đây là dấu hiệu "welcome". Người Hawaii nói câu "aloha" (à-lố-hà) có nghĩa là chào mừng.

Thông thường Kalua pig dùng để chén trong những đêm lễ múa và đánh trống dưới trăng của người Hawaii, gọi là Luau ((lú-ao).
Một điệu múa lễ đêm do người da đỏ biểu diễn trong nhà hát.

Thôi héng, Lu đi khò đây mai còn phải làm việc ZZZzzzz... sẽ bắt đầu kể cho cả nhà nghe về nhạc da đỏ, cách chào hỏi, ect...

Saturday, March 27, 2010

CÓ PHƯỚC CÙNG HƯỞNG...


Hôm qua trong công ty Lu nhận được mail của boss nhớn, ông hỏi.

-"Thứ Sáu tới có thể đi ra ngoài ăn được không? thích nhà hàng nào thì chọn đi."

Nhận được lời mời Lu mở ngay một cuộc họp khẩn cấp. Cả team tề tụ lại thật long trọng để trưng cầu ý kiến.

-" Này, nếu được mời đi ra ngoài ăn vào chiều Thứ Sáu cuối tuần thì có nên nhận lời không?"

Bọn hắn đồng thanh ủng hộ.

-"Nên nhận lời, nên nhận lời!"

Lu hỏi tiếp.

-"Thế thì nên chọn nhà hàng nào?"

Có lời đề nghị.

-" Tới nhà hàng chén beefsteak là số dách!"

Tiếng vỗ tay ầm ầm xuất phát từ nhóm Việt Nam và Philipino.

-"Yeah...yeah...beefsteak là "number one!"

Bên phía Ấn Độ có tiếng phản đối.

-"Objection!...objection!"

Lu, đóng vai quan tòa, ra hiệu giử êm lặng.

-"Phản đối hữu hiệu!"

Ku Ấn Độ già đứng dậy dõng dạc nói.

-"Nhà hàng India đi, cà-ri là số zách!"

Tiếng bíp bíp nhộn nhạo vang lên từ phía mấy ku Ấn.

-"Yeah!...yeah!...cà-ri là "number one!"

Lần này cả đám Philipino, Việt Nam đồng thanh la to.

-"Objection!...objection!"

Cuộc họp giải tán vì bất đồng ý kiến.

Người ta nói, "có phước cùng hưởng có họa cùng chia", hình như không đúng cho lắm trong trường hợp này.

Boss quyết định mời bọn hắn ra nhà hàng chén vì thành tích làm việc xuất sắc. Mấy ku lính làng đã thật đoàn kết chia nhau họa "làm việc", nhưng khi được phước "ăn" thì lại ầm ĩ không chịu nhường.

Đặc tính đa văn hóa, đa dân tộc của xứ Mỹ chính là đây. Dân di cư có thể hòa nhập tiếng nói, cách làm việc, nhưng vấn đề ẩm thực họ vẫn giử một nét riêng của mình.

Ấn Độ thờ thần bò Nandi nên không chén nó, chỉ khoái cà-ri-nị.
SmileyCentral.com

THUYỀN


Chiều hôm chợ vắng thuyền cũng vắng
Ngã chổng ngã chơ mấy chú nằm
Tênh hênh tếch hếch chờ đưa khách
Văng vẳng ơi à tiếng...đò ơiii!

Cóc của Lu


Monday, March 22, 2010

MỘT CÂY LÀM CHẲNG NÊN NON...

Hôm nay Lu vẫn chưa rảnh để tám chuyện mọi da đỏ với cả nhà được. Cũng chưa có thời gian để viết tiếp bài photoshop, trường art online còn đóng cửa dài hạn. Lu tiếp tục busy cho đến cuối tháng này.

Đám lính trai làng của Lu cừ thật cả nhà a. Thành tích của bọn hắn trong hơn một tuần làm việc đã gợi cho Lu nhớ câu, "một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao".

Còn đến những 5 ngày nữa mới tổng kết, nhưng thứ Sáu vừa qua boss bự đã tuyên bố đãi ăn. Lý do là chỉ trong một tuần bọn hắn đã oánh được số tiền bằng một tháng. Bên khách hàng rất hài lòng, họ hứa sẽ đãi ăn bọn lính làng Lu thêm một chầu nữa.

Mặc dù biết kết quả thành công rồi, nhưng Lu chưa vội gáy ò ó o đâu. Lu muốn biết chắc con số đưa ra được thực hiện đúng thì gáy luôn một lần cho nó máu. Hai tuần lễ để hoàn tất con số $500,000 dollars là chuyện ko đơn giản đâu cả nhà ạ, thế mà bọn hắn đã làm được. Lu đã bảo mà, đàn ông làm việc gì cũng cừ cả. Nếu cả nhà chứng kiến được cảnh họ làm việc chung với nhau, chia nhau hoàn tất cho nhanh từng công đoạn, thì sẽ thấy tình đoàn kết nó hay như thế nào.

He he...thôi tám chút chút cho bờ nốc của Lu không bị mốc meo, bi giờ Lu đi khò khè đây. Sẽ chụp hình cả team ăn uống, được boss thưởng cho cả nhà xem héng!

Friday, March 12, 2010

CHẲNG RA LÀM SAO CẢ!

Hôm nay là một ngày chẳng ra làm sao cả!

Công việc rối tinh lên. Chỉ còn có 15 ngày thôi mà ku buyer vẫn chưa lấy đủ vật liệu về. Lu bực mình, hàng họ đưa càng trễ thì team sẽ làm cực hơn vì thời gian eo hẹp.

Buổi chiều, hắn thông báo tối nay hàng sẽ về tới công ti. Lu vừa giảm bực bội được một chút thì lại bị bà chị lớn tuổi làm cho hoảng sợ. Bà ấy có bổn phận quản lý và phân phối vật liệu cho mấy ku trong team. Trong lúc bận rộn sắp xếp gì đó, trán của bà chị va vào cạnh sắt một system.

Ôi trời! máu ở đường cắt nó chảy ra ào ào ướt hết cả mí mắt của bà ấy. Bình thường Lu không thích nhìn thấy máu me như thế này đâu. Lu coi ba gai thế nhưng lại sợ ma và ghét mổ xẻ chảy máu, đau lắm.

Chẳng hiểu sao lúc đó Lu lại không thấy sợ máu nữa. Lu tìm bông gòn lau sạch chỗ rách, nhưng càng lau thì máu càng chảy kinh khiếp. Hai tay của Lu dính đầy máu, định gọi security nhưng bà không chịu. Bà ấy có tính không thích cho đàn ông sờ vào, nên mấy ku chỉ đứng ngoài xem có cần giúp gì không?

Có tên mở tủ thuốc lấy bịt chườm đá đưa cho Lu để chà vào vết thương cầm máu lại, nhưng bà chị thuộc dạng máu loãng nên tay của Lu nhìn như vừa gây án xong, vẫn đầy máu. Cuối cùng Lu hú lên tên nào có thuốc lá cho xin một điếu. Bọn hắn nhao nhao hỏi.

-"Bộ bà ấy đau lắm sao mà phải hút thuốc để giảm bớt đau?"

Lu bắt chước bà nội của Lu dạy lúc nhỏ cầm máu theo kiểu xì tai miệt vườn thôi chứ hút chích gì? bóp vụn điếu thuốc ra Lu đắp lên vết thương rồi băng nó lại. Hay như thuốc thần ấy cả nhà ạ, máu cầm lại ngay.

Xong việc Lu hỏi bà chị thấy thế nào? Bà ấy nhìn vào gương trả lời.

-"Trời! sao em không né chân mày của chị một tí? dán như vầy mai tháo ra lông mày của chị bị rụng hết!"

Xem ra phụ nữ không sợ chết mà chỉ sợ xấu thôi!

Sunday, March 7, 2010

TẶNG QUÀ


Nhân dịp ngày 8 tháng 3 Lu galant tặng cho chị em hai món quà nè.

Chị em đừng nghĩ Lu hay phê bình những cái tật đáng iu của chị em chúng ta rồi cho là Lu cứ bênh vực đờn ông. Cái nghề của Lu là quản trị nhân viên nam, nên Lu phải công bằng và chí công vô tư. Lu không làm thế thì bọn hắn lại không phục, và bảo cứ giỏi cái mồm mà không thấy làm lụng gì cả.

Entry này đặc biệt dành cho phái nữ. Trước tiên, Lu tặng cho chị em một bài tập múa lắc mông rất máu của các em da đỏ người Tahitian. Chị em mỗi ngày đứng trước gương vặn to nhạc lên, rồi lắc lắc như em da đỏ trong video nha. Các em í nhờ lắc thế mà có cái eo ngon lành, đặc biệt có cái mông rất chi là lợi hại đấy.

Nhìn hình em vũ nữ gáo dừa bên trên là đủ tưởng tượng ra rồi há. Em ấy lắc một tí thì cái phần bên dưới nó tuột từ từ xuống đấy, chị em nhớ có lắc thì phải giử lại đừng cho tuột hết nhá. Lu có một đoạn video, không biết save ở file nào, quay một em gáo dừa lắc tưng bừng. Chỉ quấn nhẹ một miếng vãi thô trắng bên dưới, bên trên gáo dừa đã vứt đi đâu mất tiêu.

Nhức nhối lắm, khán giả đờn ông vỗ tay ầm ầm, nhưng có điều em í chỉ dơ cái lưng ong về phía khán giả thôi. Khi em chịu quay mặt lại cho xem phía trước thì...có một thèng ku da đỏ rách việc chạy tới, hắn đưa cho em ấy miếng vãi trắng mõng che mất rồi, chán!

video

Còn bi giờ tới món quà thứ 2 nè. Lu đã lượm được công thức mần bánh mì của dân Tahitian đấy. Chị em nhà ta nhớ làm thử ăn xem bánh mì da đỏ có gì ngon hơn bánh mì Việt Nam không nhé!

Lu đã được ăn thử thấy cũng ngồ ngộ.

TAHITIAN COCONUT BREAD

2 Cups dừa nạo nhuyễn.
4 Cups bột mì.
2 muỗng cafe baking powder (bột nở)
1-1/2 Cups đường.
1-1/2 Cups nước lạnh.

Cho dừa nạo, nước, và đường vào một cái thố to trộn đều. Sau đó cho thêm bột mì và bột nở vào, nhào bột đến khi thấy hỗn hợp hòa đều, trở nên mềm dẽo thì rắc lên thêm một lớp mõng bột mì. Mục đích giúp cho bột không bị dính khi cắt và nặn bột.

Chia hỗn hợp ra thành 5 phần bằng nhau, vo tròn cục bột và xoe cho có hình thuôn dài của miếng hot dog. Có thể dùng dao ấn nhẹ 3 đường rãnh song song như những ổ bánh mì thường thấy ngoài chợ cho đẹp mắt. Sau đó dùng giấy bạc gói từng cục bột cho vào oven nướng trong vòng 1 hour 1/2. Vặn nhiệt độ vào khoảng 350 degrees.

Công thức này cho ra 5 ổ bánh mì mọi da đỏ, chúc các chị em chén ngon nhân ngày 8 tháng 3 heng.

P/S : cả nhà chú ý! chú ý! theo phát hiện mới của Lana thì khi nướng bánh bên Việt Nam nên vặn nhiệt oven chừng 220 đến 250 độ thôi ha. 350 độ có lẽ em da đỏ đang dùng độ F chứ không phải độ C.

Friday, March 5, 2010

he he...

Cả nhà nhìn tấm hình thấy Lu có dáng vẻ xăng xái đang oánh trận không hè?

So-zi với cả nhà heng :D

Lu hơi bị bận rộn nên Lu cho ba chị em nhà ế ấy...ế luôn để Lu xì-tốp câu chuyện. Team của Lu đang chạy đua thời gian để hoàn tất project tổng kết tiền cuối năm, nói chung là món tiền này hơi bị cao nên lính trai làng của team phải làm ngày 12 hours.

Dĩ nhiên là Lu xin boss lớn cho họ được ăn lương doulbe time. Lu của cả nhà công bằng và bênh vực quyền lợi cho anh em lắm à.

Bọn hắn đã được training kỹ lưởng từ đầu nên ku nào cũng chiến cừ cả. Mọi việc để cho vợ nhà lo, các ku chỉ việc cắm mũi vào công ti trong vòng 3 tuần thôi. Còn Lu của cả nhà thì ế quanh năm độc thân, oánh răng ở nhà hay ở công ti cũng không có gì khác biệt. Lu sẽ post hình và kể chuyện mọi da lỏ lên cho cả nhà giải trí nhẹ nhàng heng, bù lại cái kết hơi bị làm cho cả nhà chưng hửng.

Hà...cả nhà phải chúc cho team của Lu lần này ra quân cũng thành công như những lần trước nhá, vì số tiền phải mang về hơi bị cao lắm nên cũng là một thử thách.

Lu định thế này nè, nếu Lu oánh thành công hợp đồng đúng thời hạn, đúng số tiền boss đưa ra, thì...Lu sẽ tự thưởng Lu bằng cách té sang Bahama vài ngày. Lu đi thăm mí anh ku đen như trong bài hát của Boney M "bà há má...bá há mà... ma ma.." :))

Nếu Lu thành công hơi hơi thôi, có nghĩa là tìm không đủ số tiền bị đòi hỏi, thì Lu sẽ đi vườn nho Napa nếm rượu nho, cho cả nhà theo Lu ngửi rượu nho cho xĩn luôn ha ;))

Wednesday, March 3, 2010

NGÔI NHÀ THIẾU ÁNH MẶT TRỜI (5)

Sự biến mất đột ngột của anh họa sĩ làm cho cả làng đứng ngồi không yên như ba chị em nhà ấy.

Người này rỉ tai người kia rằng căn nhà nặng khí âm đã gặp phải anh chàng họ sở. Mỗi khi các cô ra đường họ lại xăm xoi xem đã có gì khác lạ. Có người còn tính tháng tính ngày nếu lở như các cô có mang. Cô chị góa chồng trả lời qua loa khi khách đến mua hàng dọ dẫm tin tức.

-" À, cậu ấy viết giấy để lại là đi lên phố có việc, sẽ quay về mà!"

Một tuần, hai tuần, rồi ba tuần trôi qua...

Vẫn không thấy bóng dáng anh họa sĩ, ba người phụ nữ trở nên lờ đờ như những hình nộm đang chuyển động.

Cô chị lớn không buồn mang con chó đi tắm nữa, mặc cho nó sủa ăng ẳng vì ngứa ngái. Nó đã có thói quen ở sạch từ khi được cô cho đi tắm thường xuyên với anh họa sĩ.

Cô Hai vẫn nấu chè, không đậu xanh thì cũng đậu đỏ, cô sợ lỡ như anh về bất chợt thì sẽ không có chén chè tình yêu cô ăn cùng với anh. Nhưng ngày nào cũng chỉ mình cô với chè.

Cô Út sau giờ dạy học vội vàng chạy về nhà xem anh đã quay lại chưa. Nhìn họ nôn nóng, người trong làng thở dài chép miệng.

-"Tội nghiệp! cái nhà đó sao mà kỵ khí dương đến thế chứ?"

Chiều nay, bất chợt cả làng như náo động hẳn lên. Có tiếng xe đạp kêu leng keng chạy vào làng kèm theo tiếng la ó của đám đông. Ông già phát thư được dân làng hộ tống đến căn nhà ấy như một người thắng trận quay về. Từ con nít đến người lớn ai cũng tỏ vẻ phấn khích, họ vui như đang đi đón dâu.

Ba chị em chạy vồ đến ông già đưa tin, anh họa sĩ đã gởi thư cho họ. Đám đông nhốn nháo chờ đợi, cô út trịnh trọng sửa cặp kiếng rồi tằng hắng đọc to.

-"Tôi xin lỗi vì không thể quay trở lại làng ta như đã hứa được. Mẫu vẽ của tôi đã được hoàn thành và đang cho in ra truyện, tôi đang bận rộn cho việc quảng cáo. Cám ơn các cô đã cho tá túc thời gian qua...tôi ...tôi..."

Đọc đến đó cô Út như líu lưỡi không còn tiếp tục được nữa. Tay cô so se lá thư, miệng lắp bắp.

-"Sao lại thế?...anh ấy...không về nữa à?"

Cô chị góa chồng mặt tái xanh nhìn chăm chăm vào lá thư, rồi cô lại đỏ mặt khi nhìn xuống bộ ngực căng tròn của mình.

-"Sao lại thế?...anh ấy chưa kịp...làm gì cả mà?"

Cô Hai êm lặng không nói gì, mọi người làm lạ khi thấy cô hít hà ăn từng muỗng chè nóng với nét mặt vô cảm.

Đột nhiên, cô Út bật dậy kêu lên.

-"Đúng rồi, anh ấy nói đã vẽ xong hình tượng mẫu...vậy ai là người mẫu của anh ấy?"

Đám đông lại ồ lên, hùa theo.

-"Đúng rồi...tìm xem tranh của cậu ấy thì biết ngay ai là người được cậu ấy vẽ mẫu bấy lâu nay mà!"

Ba cô nhìn nhau mắt ánh lên tia hi vọng. Không ai bảo ai họ cùng chạy ùa đến căn phòng đóng im ĩm từ hôm anh bỏ đi. Cánh cửa được mở tung, các cô cùng con chó nôn nóng chạy ngay vào.

Một giây trôi qua...không một tiếng động nào vọng ra từ phòng anh họa sĩ.

Bất ngờ, bầu không khí lại bùng lên nhốn nháo. Từ cửa phòng con chó cái phóng ra, nó kêu ăng ẳng chạy khắp nhà như muốn đi tìm anh. Trên miệng của nó tha đầy những tấm tranh vẽ hoạt hình một con chó...

(hết)
Lu
San Jose, March 3rd, 2010

NGÔI NHÀ THIẾU ÁNH MẶT TRỜI (1)
NGÔI NHÀ THIẾU ÁNH MẶT TRỜI (2)
NGÔI NHÀ THIẾU ÁNH MẶT TRỜI (3)
NGÔI NHÀ THIẾU ÁNH MẶT TRỜI (4)